a

THƯƠNG CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU MỘT NĂM MỚI BÍNH NGỌ 2026 AN LÀNH VÀ HẠNH PHÚC

b

b
CHÚC QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN HOÀNG DIỆU NĂM MỚI BÍNH NGỌ 2026 VẠN SỰ NHƯ Ý - AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
Hiển thị các bài đăng có nhãn VUI CUOI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VUI CUOI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

CÓ VỢ HAY GHEN

 








MỪNG HỤT…
Một cô hoa hậu đi cùng phái đoàn đến thăm hỏi các thương binh ở quân y viện. Đến bên giường của một chiến sĩ, cô hỏi:
- trước đây nhiệm vụ của anh là gì?
- sĩ quan tham mưu.
- ôi, cho em h;ôn “bộ tổng tham mưu” của anh! H;ôn lên trán chàng sĩ quan xong, qua giường kế tiếp:
- còn anh, anh bên binh chủng nào?
- bên giao liên, thông tin liên lạc
- vậy thì em h;ôn lên “đôi hài vạn dặm" của anh - nói rồi h;ôn lên bàn chân anh lính.
Tiếp đó, cô tiến đến giường bên, cô hoa hậu dạn dĩ nựng yêu:
- còn anh chàng trai dũng cảm, hãy nói cho em biết anh thuộc binh chủng nào?
Cậu lính trẻ mặt hơi đỏ, lắp bắp:
- dà, tui...tui ở bên pháo binh.
- ôi, cho em h;ôn nòng pháo của anh ... nói tới đây cô ngập ngừng cầm tay chàng trai lên h;ôn nhẹ rồi nói "em h;ôn tay anh thôi chớ nòng pháo anh pắn nhiều nên mùi khét lắm."
P/s: Anh lính mừng hụt






“MÀY CÓ BIẾT BỐ TAO LÀ AI KHÔNG...?”
Ba tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles-California, em trai tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay, phi cơ của tôi bị delay hơn một tiếng rưỡi. Hành khách đa số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra...
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, bức xúc, khiếu nại của hành khách...! Bỗng nhiên, một hành khách có vẻ giận dữ, tức tối lắm, đang lấn lên phía trên, qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng hãng phải giải quyết cho ông ta được bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi ghế hạng Nhất...
Cô tiếp viên tỏ ra rất thiện cảm đã xin lỗi về những điều phiền phức đã xảy ra mà chuyến bay gây ra cho ông và mọi người...!
Nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước theo thứ tự và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt của ông...! Ông khách ấy không bằng lòng, ông la lớn như để thị uy và cho mọi người cũng nghe được: “Mày có biết tao là ai không...?” (Do you know who I am...?).
Em tôi đứng gần, liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên trả lời như thế nào...?
Cô gái vẫn tươi cười, giọng nói nhỏ nhẹ, rành rẽ với mọi người:
- Tại quầy số 112, có một vị hành khách không biết mình là ai...? Vậy cho hỏi quí hành khách ở đây, có ai quen biết với ông ta hay không? Có thể giúp được gì cho ông ta hay biết được chút ít về ông ta là ai...? Hoặc biết thân thế, gia cảnh của ông, xin tới quầy 112 dùm cho ông ta...?”
Ông khách vì chính câu nói của ông, đã biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh bị nhầm lẫn, bản thể không còn tự chủ, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa...?
Lúc ấy, thì mọi hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều bật tràng cười đồng tình và khen ngợi câu đối đáp “có lý, có tình” của cô tiếp viên ấy...!
* Hãy nhớ: Đừng bao giờ vỗ ngực mà hét lớn:
- Mầy có biết Bố mầy là Ai không...?, trong mọi nơi, mọi lúc và với mọi người. Để giống trường hợp như “ông khách nọ” và càng sợ hơn nữa, khi ai đó hỏi lại rằng:
- Ông có đi thử ADN với Bố của ông chưa mà lớn tiếng, còn dương dương tự đắc...?
BÙI BẢO TRÚC


Mỗi lần nhắc đến con vợ em là em lại vừa phì cười vừa điê‎n các bác ạ. Tính em vốn đã lầy nhưng nó lại còn lầy hơn cả em nữa. Nhớ hồi xưa yê‎u nhau, suốt ngày nó rủ em ra chùa ăn trộ‎m xoài của nhà bên cạnh. Nhiều hôm ch‎ó sủa inh ỏi với chủ nhà rượt đuổi 2 đứa chạy bở cả hơi tai thế nhưng nó vẫn cười kho‎ái chí lần sau rủ em đi hái trộ‎m tiếp.
Em bảo muốn ăn thì em mua cho mà ăn nhưng nó nhất quyết bảo: “Ăn đồ ăn trộ‎m mới ngon chứ mua thì nói làm gì”. Hồi đó học đại học rồi mà nó vẫn như trẻ con, cứ chiều chiều là ôm bóng đi đ‎á với lũ trẻ con ở gần xóm trọ. Chúng gọi vợ em là “đại ca”, vợ em nói gì chúng nghe răm rắp.
Hôm nào vợ em ố‎m là cả lũ chạy qua thăm, đứa thì dúi cho gói bim bim đứa thì cho hộp sữa. Nhìn cảnh đó em cũng thấy phì cười và vu‎i lây. Nhớ có lần em đưa nó về nhà ra mắt, nhân lúc bố mẹ đi vắng nó rủ em ra vườn hái nhãn.
Em chưa kịp trèo lên thì nó đã leo lên gần ngọn ngồi chễm chệ ăn rồi, bố mẹ em về hú hồn hú vía còn nó chỉ biết nhe răng cười em thì gãi đầu ái ngại. Mẹ em cứ bảo:
- Mày với nó cưới nhau về có mà đổ đình đổ chùa.
- Thế mới vu‎i mẹ à, tính cô ấy hơi tưng tửng nhưng hiền lành tốt tính chẳng để bụn‎g ai bao giờ.
Cưới nhau về hồi chưa có con bọn em vu‎i lắm, đi chơi hẹn hò suốt ngày. Tối đến 2 vợ chồng lại cày phim chưởng, có hôm xem hăng má‎u quá đêm nằm ngủ mơ vợ đ‎á em ph‎át vào mắt lệch cả hàm, phải ăn cháo nguyên 1 tuần.
Đợt vừa rồi em đi uống rượ‎u với thằng bạn nghe nó bảo vợ chồng sắp l‎y hô‎n vì nó ph‎át hiện ra đứa con mà nó hết sức yê‎u thư‎ơng không phải con của nó. Vợ nó ngoại tìn‎h mà nó không hề hay biết. Nghe kể em cũng cay cú và buồ‎n thay, thiết nghĩ vợ nó nhìn hiền lành nết na mà còn làm mấy việc bậ‎y bạ đó thì những người phụ nữ khác tính sao?
Tối đó em cứ suy nghĩ mãi, nhìn con đang chơi giữa nhà em bắ‎t đầu quan sá‎t. Thằng b‎é có mũi cao giống mẹ, mắt to tròn và cười duyên như cô ấy chỉ có làn da đen là giống bố. Em thì vẫn tin nó là con em, vì từ xưa đến giờ vợ yê‎u mỗi em rồi cưới. Con người cô ấy cũng chẳng phải loại đàn bà lăng nhăng gì. Trước đây nhiều người giàu có tá‎n tỉnh nhưng vợ em chẳng thèm vì thế em tin tưởng con vợ em lắm. Tối đó em thử lòng vợ cho vui, thấy vợ tắm rửa xong đang định đi ngủ thì em gằn giọng:
- Hôm qua thằng Hải bảo nó bị vợ phả‎n bộ‎i nên tôi cũng xé‎t ngh‎iệm ADN rồi bác sĩ bảo thằng b‎é không phải con tôi. Cô gi‎ải thí‎ch đi.
Nghe đến đó con vợ em sững sờ:
- An‎h nói sao cơ, An‎h biết chuyện thằng Phòng không phải con An‎h ư?
- Sao cơ, tôi chỉ đùa hóa ra là thật ư?
- Em xin lỗi, là lỗi của em. Mong An‎h tha tộ‎i, em không có ý đâu, hôm đó em sa‎y quá, em không nghĩ An‎h ta lại dám làm vậy. Em sai rồi.
- Cô... cô cũng ngoại tìn‎h thật ? Tôi chỉ đùa thế mà cô đã khai ra rồi ư? Khốn nạ‎n, tại sao phụ nữ trên đời này đều đáng Kin‎h tở‎m như vậy cơ chứ tôi đã làm gì sai, tôi làm gì có lỗi với cô hả, cút ra khỏi nhà tôi ngay, nhanh lên.
Vợ em ôm con qua phòng bên cạnh ngủ mặc kệ em đậ‎p cửa chử‎i bới. Cả đêm em không chợp mắt được chú‎t nào, chỉ chờ trời sáng em liền đưa con đi xé‎t ngh‎iệm ADN, đầu óc em khi ấy môn‎g lung lắm. Nhìn con ngây thơ nhìn mình mà tim đa‎u nhói.
Chờ đợi kết quả trong vô vọng, em như hóa điê‎n không tin nổi vợ em lại khốn nạ‎n như vậy. Đến lúc bác sĩ đưa kết quả em vẫn run, giở ra thấy thằng b‎é 100% là con mình em vừa mừng vừa điê‎n. Tối đó con vợ em về đến nhà nhìn em với con mắt hình viên đạ‎n:
- Thế nào xé‎t ngh‎iệm chưa?
- Con điê‎n, sao mày lừ‎a tao?
- Ai bảo cái tộ‎i trêu ngu.
- Bố con điê‎n làm chồng mấ‎t đống tiền với mấ‎t thời gian xin ngh‎ỉ việc, bộ vu‎i lắm hả?
- Đúng vậy quá vu‎i haha, ai kêu trêu điê‎n bà làm gì.
Nói rồi con vợ em lăn ra cười ngặt nghẽo:
- Đây đâu rảnh mà đi cặp bồ, cho chừa cái tộ‎i không tin tưởng vợ. Ngu thì chế‎t chứ bện‎h tậ‎t gì con trai nhỉ, lại đây mẹ yê‎u cái nào.
Nhìn con vợ cười kho‎ái chí em vừa điê‎n vừa buồ‎n cười, nhưng dù sao con mình là tốt rồi. Vụ đó nó làm em hú hồn hú vía. Cứ ở với con hâm hâm dở dở như nó đôi lúc đa‎u tim phết các bác ạ.
(Sưu tầm)








Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

QUỶ SỨ LÀM HẾT HỒN!...














CUỘC THI NHỊN ĐÓI…
Người ta tổ chức ra một cuộc thi gọi là “Cuộc thi nhịn đói”. Có 3 nước, Việt Nam, Mỹ và Nhật tham gia. Ban tổ chức sẽ cho 3 người này vào 3 căn phòng trống, mỗi phòng chỉ có một cái chuông nhỏ để bấm nếu như có một người nào muốn bỏ cuộc vì không chịu nổi. Và cuộc thi bắt đầu, người ta tính thời gian…
Sau 2 ngày, t;ên người Mỹ nọ phải bấm chuông xin ra vì quá đói…
Tiếp theo đó là tên người Nhật với khoảng thời gian là 4 ngày nhưng cũng không thể chịu đựng hơn…
Theo quy định thì người ta sẽ phải chờ người dự thi tự mình chấm dứt (vì còn tính thời gian kỷ lục) mới trao giải thưởng… Nhưng họ chờ 6 ngày, rồi 8 ngày, vẫn không thấy anh Việt Nam chịu bấm chuông, họ bắt đầu lo lắng.
Cuối cùng, họ bắt buộc phải phá cửa để vào xem tình hình thì… Người ta thấy anh Việt Nam đang nằm thoi thóp trong góc tường, người ngợm như ch;ết rồi, khi họ hỏi: “Lý do nào đã khiến cho anh có một ý chí phấn đấu ngoan cường như thế, đói vẫn không chịu thua…?”
Thì anh chàng Việt Nam hổn hển không ra hơi: “Mẹ… thằng… thằng nào cho tao vào phòng… có… chuông… hỏng…!!!” … sau đó xỉu luôn…
P/s: Ảnh chỉ mang tính chống trôi bài…





















 

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2025

TẠI BỐ




Bố đi làm về thấy con trai út đứng ở góc nhà thút thít khóc.
Bố bèn đến cạnh, đặt tay lên vai nó và hỏi:
- Tại sao con khóc?
- Tại bố đấy?
Bố ngạc nhiên:
- Sao lại tại bố được?
- Ai bảo bố lấy vợ dữ thế.
Bố nghẹn ngào:
- Con trách bố, bố biết trách ai.
Nói xong, hai bố con ôm nhau !!!!...

Từ fb Hung Ngo Manh


Hôm qua mình đi xe khách, chính mắt mình nhìn thấy. Có một cặp trai gái ngồi ở ghế trước luôn. Ngồi ôm nhau rất tình cảm ai cũng nhìn mà ko e ngại gì cả.
Họ ôm nhau hôn, thơm các thứ. Mình cũng chẳng quan tâm lắm nhưng càng lúc sau càng quá đáng.
Chàng trai đó ôm hôn thơm các kiểu chán rồi đưa tay sờ ngực cô gái đó giữa đám đông vậy luôn. Đã thế nhìn anh ta cười có vể rất hạnh phúc nữa cơ. Nhìn mặt anh ta lúc này có vẻ anh ta đang muốn một điều gì đó. Với kinh nghiệm của mình chắc chắn là vậy. Mình nghĩ thầm như thế. Ai dè thật 😲. Cô gái cũng không ngại ngần có vẻ hiểu ý chàng trai. Cô gái ghé sát lại tư từ nhẹ nhàng kéo áo lên để lộ vòng một trắng ngần. Anh thanh niên này chẳng quan tâm mọi người xung quanh đang nhìn hay gì cả mà ngang nhiên đưa miệng vào ngậm với vẻ mặt sung sướng. Nhìn cô gái này còn trẻ lắm, hỏi ra mới biết cô gái này năm nay mới 21 tuổi.
Còn chàng trai xấu tính kia được 4 tháng tuổi...

Sưu tầm


Chuyện vui : ĐÚNG LÀ KHÔNG CÓ CHÂN TU

Thưở xưa, ở trên một đồi núi hoang vắng. Một vị thiền sư tự cất ngôi chùa nhỏ sống ẩn dật một mình tu hành.
Trong lúc hòa duyên. Tình cờ bên bìa rừng phát hiện một túi giỏ xách, có một bé trai mấy tháng tuổi đang khóc thét. Động lòng thương xót nên thiền sư đem về chùa nuôi dưỡng.
Cháu bé đã lớn lên nhờ sự tận tình chăm sóc của vị thiền sư và sống giữa núi rừng hoang dại không có bóng người.
Thắm thoắt mười mấy năm trôi qua, chú bé đã trưởng thành. Chăm lo kinh kệ và làm bạn với các các loài chim chóc bay lượn.
...
Một hôm, nhận được tin ông bạn đồng môn ở vùng núi xa lâm trọng bệnh nặng. Thiền sư sắp xếp hành trang đi cùng với đệ tử quang gánh xuống núi đến thăm.
Trời rạng sáng, trên đường đi chàng tiểu tăng lần đầu biết đến như xóm làng, nhà cửa, quán xá. Và bỗng dưng thấy có ... những cô gái áo quần bông hoa, miệng tủm tỉm cười đi ngang qua.
Trước giờ không biết. Chàng tiểu tăng cảm xúc và lấy làm lạ hỏi vị thiền sư đây là con gì vậy ? Để giữ gìn kiếp chân tu cho đệ tử và tránh sao nhãng việc kinh kệ của nhà chùa. Nên vị thiền sư đáp : " Đó là ... mấy CON CỌP đấy ! Nó rất hung dữ ! ... Nguy hiểm lắm ! Chuyên xé xác và ăn thịt người đó ! ".
Tối trở về đến chùa. Ít ngày hôm sau, chắc do đi đường xa lại khuân vác nặng nề đồ đạc. Người đệ tử bị mỏi mệt, bỏ ăn uống, mặt mày ủ dột, không thiết công việc và không màng đến việc tụng kinh gõ mõ nữa.
Vị thiền sư tỏ ra rất lo lắng. Xuống tính cho thuốc thang, thăm và hỏi đệ tử bệnh tình ra sao ?
Chàng tiểu tăng trả lời là : "Dạ ! Con không có bệnh gì thầy ! ... Nhưng không biết sao ? Con cứ nhớ thương ... đến mấy CON CỌP ... ở bửa hôm trước quá ... ! ".
Vị thiền sư ngửa cổ lên trời than : " Thôi ... đúng là tật khoái gái rồi làm sao tránh được ! Tu hành gì được nữa "
( Cho hỏi nhỏ : " Trong đời, bạn đã từng có ... để ý, nhớ đến CON CỌP dễ thương nào chưa " - Anh bạn trả lời : Mấy lần luôn ... )

Sưu tầm






Một đôi tình nhân ngồi trên ghế đá ngoài công viên. Cô gái đánh đố người yêu mình:

– Cục cưng, đố anh biết thứ quý giá nhất của người phụ nữ là gì ?

Anh: Suy nghĩ…

Cô gái thấy chàng trai có vẻ khó nghĩ bèn gợi ý:

– Nó nằm giữa một con mương khô cạn, hai bên cỏ mọc um tùm, thỉnh thoảng nước lũ tràn về khi phụ nữ mất tự chủ, người đàn ông khi thấy những đợt lũ này thường phải mủi lòng.

Anh: Lại suy nghĩ, ngập ngừng 1 lúc rồi nói thầm đáp án vào tai cô gái.

Cô gái nghe xong đứng bật dậy, giáng cho anh chàng một cái tát:

– Đồ khốn nạn, tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy. Thứ quý giá nhất của người phụ nữ chính là đôi mắt...là đôi mắt anh nghe rõ chưa. 

Sưu tầm



Hai ông lão đang ngồi trong một quán bar.
Một người ngước nhìn người kia và nói:
– “Tôi thấy ông quen quen... Ông đến từ đâu vậy?”

Người thứ hai, sau một lúc ngập ngừng, trả lời:
– “Tôi đến từ Ireland.”

Người đầu tiên tròn xoe mắt ngạc nhiên:
– “Không thể tin được! Tôi cũng đến từ Ireland! Thế giới này thật nhỏ bé...”

Người thứ hai bỗng nhìn ông ta với sự quan tâm hơn:
– “Thế ông đến từ thành phố nào?”
– “Dublin.”

Người kia càng sửng sốt:
– “Không đùa chứ! Tôi cũng đến từ Dublin! Đúng là thế giới nhỏ thật.”

Người đầu tiên tò mò hỏi tiếp:
– “Thế ông học trường nào?”
– “Saint Mary’s, khóa 89.”

Lúc này, người đầu tiên há hốc miệng:
– “Không thể tin nổi! Saint Mary’s, khóa 89... Tôi cũng vậy! Thật không thể tưởng tượng được!”

Đúng lúc đó, một khách khác bước vào quán và hỏi người pha chế:
– “Chào Joe, tối nay có gì mới không?”

Người pha chế không thèm ngẩng đầu, đáp:
– “Cũng không có gì đâu… Hai thằng sinh đôi nhà Murphy lại say nữa rồi.”

"Thế giới thật nhỏ… nhất là sau vài ly!" 🥂

ST 




Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2025

GẠT VỢ!...

Anh chồng lẽo đẽo theo vợ đi mua sắm, vừa mệt mỏi vừa rất lo lắng.

Đến cửa hàng trời trang, khi vợ đang chọn hàng, anh ta bỗng ôm bụng ngã lăn ra kêu đau ầm ỹ. Mọi người vội xúm lại cứu chữa. Đang lúc mọi người còn lúng túng nhốn nháo thì có một ông lão đến tự xưng là bác sĩ làm ở bệnh viện gần đấy, hăng hái nhận đưa anh ta đi cấp cứu. Ông bác sĩ chẳng chờ xe cấp cứu, xốc anh ta lên cõng chạy như bay ra khỏi cửa hàng thời trang.
Đến bệnh viện, ông bác sĩ nọ đưa ngay anh ta vào phòng khám. Ông trực tiếp khám cho anh. Cô vợ anh ta đứng cạnh vô cùng lo lắng. Ông bác sĩ sau một hồi khám xét, nghe ngóng cẩn thận mà chẳng phát hiện ra anh ta bị bệnh tật gì. Trong khi đó anh ta vẫn luôn mồm kêu la ầm ỹ. Lựa lúc vợ anh ta ra ngoài, ông bác sĩ sẵng giọng hỏi:
- Này cậu đau cái quái gì mà lạ thế?
Anh ta ngồi bật dậy tỉnh như sáo, mắt lấm lét nhìn ra cửa rồi nói:
- Xin nghìn lần đội ơn bác sĩ! Bác sĩ cứu em với. Lúc nãy vợ em nó vào cửa hàng thời trang, nó định mua nhiều thứ quá… mà lương tháng này của em đã hết nhẵn từ lâu rồi. Em phải giả đau như vậy mới hòng chạy thoát được đấy ạ!
Ông bác sĩ nghe vậy cũng tỏ ra rất đắc ý:
- Sáng kiến của cậu thật tuyệt, đúng là một diệu kế! Chính tôi phải cảm ơn cậu đấy!
Thấy anh ta chưa hiểu, ông bác sĩ ghé tai anh nói nhỏ:
- Bởi vì lúc đó vợ tôi cũng đang ở cửa hàng thời trang ấy đấy. Bà ấy đang ngắm nghía một cái áo lông giá đến mấy triệu. Tôi đang chưa biết cách xử trí ra sao… Thì may quá, nhờ diệu kế của cậu mà tôi cũng chạy thoát được khỏi cái cửa hàng thời trang ấy! Chờ tôi lừa cho vợ tôi và cô vợ cậu đi, tôi với cậu chuồn ngay ra quán, tôi sẽ khao cậu một chầu bia để cảm ơn! Bây giờ nhiệm vụ của cậu là cứ gào thật to vào nhé…

SƯU TẦM



TRÍ KHÔN của BỢM NHẬU
Có một anh chồng, cuối tháng lĩnh lương, bạn bè rủ đi nhậu, mải vui nên đến tận 2 giờ sáng mới trở về.
Tưởng vợ ngủ rồi. Anh rón rén mở cửa vào nhà bỗng đèn bật sáng trưng, cô vợ mặt hầm hầm cầm chảo đứng chờ để hỏi tội.
Anh chồng sợ quá, chân tay run lẩy bẩy, bỗng ôm mặt khóc nức nở.
Cô vợ ngạc nhiên hỏi:
- Sao, oan ức gì mà khóc ?
Đi nhậu đến giờ này mới về không biết lỗi mà lại còn khóc.
Anh chồng được thể lại khóc rống lên:
- Tại em hết đấy, vì em mà anh mới khổ thế này. Vì em mà từ 5 giờ chiều hôm trước đến tận 2 giờ sáng hôm sau anh mới được về.
Hu… hu… Ối ziời ơi khổ quá, có ai đáng thương như tôi không !
Cô vợ thấy lạ, hạ cái chảo trong tay xuống và nói:
- Anh cứ bình tĩnh, nói rõ xem nào.
Anh chồng vẫn ấm ức khóc:
- Chuyện là thế này, hôm nay bọn anh đi nhậu, đề ra một quy tắc mới:
Vợ thằng nào hung dữ thì về trước
Vợ thằng nào xinh đẹp, đảm đang, dịu hiền là phải về sau cùng. Hu… hu… hu ...
Đúng là số tôi nó khổ mà, bọn nó về hết còn mỗi mình tôi.
Cô vợ bỗng dịu dàng:
- Thôi anh vào rửa mặt, thay quần áo đi, em pha cốc nước chanh để anh giải rượu nhé…

NGUỒN INTERNET

TẠI SAO QUẢ ĐỊA CẦU BỊ NGHIÊNG
Đoàn thanh tra Giáo dục của địa phương nọ đến một trường trung học.
Sau khi dự giờ ở một lớp học, ngài thanh tra chỉ vào quả địa cầu trên bàn giáo viên và hỏi một học sinh:
- Này em, tại sao trục quả cầu này lại nghiêng như thế?
Cậu học sinh đứng dậy, mặt tái mét, trả lời:
- Dạ, thưa...Không phải em làm đâu ạ! khi em bước vào lớp, quả địa cầu đã bị nghiêng như thế rồi...! Có các bạn khác đây làm chứng ạ!
Một số học sinh khác lên tiếng:
- Dạ thưa ...đúng như vậy! Không phải bạn ấy làm đâu ạ. Khi thầy giáo mang quả địa cầu đến, tụi em đã thấy nó bị nghiêng từ trước rồi...
Thanh tra lắc đầu quay sang hỏi thầy giáo:
- Thưa thầy giáo, tôi chỉ hỏi "vì sao quả địa cầu lại nghiêng..." mà không một học sinh nào trả lời được. Thế nghĩa là thế nào?
Thầy giáo cũng bối rối:
- Không thể trách các em được ạ. Quả địa cầu này khi mua về đã nghiêng thế rồi.
Ngài thanh tra đến thẳng phòng hiệu trưởng và hỏi:
- Thưa thầy hiệu trưởng, tôi chỉ hỏi "vì sao quả địa cầu lại nghiêng..." mà cả giáo viên và học sinh của trường đều không trả lời được. Thế nghĩa là thế nào?
Thầy hiệu trưởng trả lời:
- Các anh thông cảm cho...Nói ra thật xấu hổ, vì kinh phí của nhà trường có hạn nên, tạm thời, chúng tôi chỉ có thể trang bị đồ dùng dạy học ở mức độ ấy thôi!
(Văn Lê ST truyện cũ, ảnh AI vẽ minh họa, giải thích khoa học tham khảo ở phía dưới)
—-------------------------------------------------
P/S: Giải thích vì sao trục Trái Đất nghiêng
Trục tự quay của Trái Đất nghiêng khoảng 23,5° so với mặt phẳng quỹ đạo quanh Mặt Trời. Hiện tượng này có nguồn gốc từ giai đoạn hình thành Hệ Mặt Trời và được giải thích bởi hai nguyên nhân chính:
1. Vụ va chạm khổng lồ Theia (Giả thuyết được ủng hộ nhất)
- Khoảng 4,5 tỷ năm trước: Một hành tinh cỡ Sao Hỏa tên Theia đâm vào Trái Đất non trẻ.
- Hậu quả:
+ Vật chất bắn ra từ vụ va chạm tạo thành Mặt Trăng.
+ Lực tác động khủng khiếp làm lệch trục quay của Trái Đất, tạo ra độ nghiêng ban đầu.
+ Quá trình này tương tự cách một quả bóng bị đập lệch trục khi bị đánh mạnh.
2. Ảnh hưởng hấp dẫn từ thiên thể khác
- Sau khi Mặt Trăng hình thành:
+ Lực hấp dẫn từ Mặt Trăng và các hành tinh (đặc biệt là Sao Mộc) tiếp tục tác động nhẹ đến độ nghiêng trục qua thời gian.
+ Sự phân bố khối lượng không đều trong lõi Trái Đất (như chuyển động magma, băng tan) cũng góp phần điều chỉnh độ nghiêng.
3. Tại sao độ nghiêng này quan trọng?
- Tạo ra các mùa: Độ nghiêng khiến lượng ánh sáng Mặt Trời chiếu đến các bán cầu thay đổi theo năm → Xuân/Hạ/Thu/Đông.
- Ổn định khí hậu: Nếu trục thẳng đứng, Trái Đất sẽ không có mùa rõ rệt, khí hậu cực đoan hơn.
Từ Internet